唐代 王圭
袅如垂线软如茵,古渡蒙茸映烧痕。解憾有情迷雾雨,恣生闲地杂兰荪。 绿铺春色围荒寺,远衬斜阳接钓村。波翻别浦情无尽,日下重楼望欲迷。 独鸟自飞烟漠漠,行人不驻雨凄凄。王孙何事征鞍晚,兰泽空闻杜宇啼。
niǎo chuí xiàn 线 ruǎn yīn   méng róng yìng shāo hén jiě hàn yǒu qíng   shēng xián lán sūn
绿 chūn wéi huāng   yuǎn chèn xié yáng jiē diào cūn fān bié qíng jìn   xià zhòng lóu wàng
niǎo fēi yān   xíng rén zhù wáng sūn shì zhēng ān wǎn   lán kōng wén