唐代 张南史
草,草。折宜,看好。满地生,催人老。金殿玉砌, 荒城古道。青青千里遥,怅怅三春早。每逢南北离别, 乍逐东西倾倒。一身本是山中人,聊与王孙慰怀抱。
cǎo   cǎo zhé   kàn hǎo mǎn shēng   cuī rén lǎo jīn diàn 殿  
huāng chéng dào qīng qīng qiān yáo   chàng chàng sān chūn zǎo měi féng nán běi bié  
zhà zhú dōng 西 qīng dǎo shēn běn shì shān zhōng rén   liáo wáng sūn wèi huái 怀 bào