残阳

宋代 王称
空庭晻暧欲沈西,冷天松梢看鹤栖。山影忽惊压楼阁,村林遥映落虹霓。 已无多色明鸦背,大有间心送马蹄。读罢凭阑一长啸,秋阴满地草萋萋。
kōng tíng ǎn ài shěn 西   lěng tiān sōng shāo kàn shān yǐng jīng lóu   cūn lín yáo yìng luò hóng
duō míng bèi   yǒu jiàn xīn sòng píng lán cháng xiào   qiū yīn mǎn cǎo