残暑

宋代 周密
残暑有归意,倦游犹异乡。不知何处雨,顿觉夜来凉。 老树摇黄落,秋花弄白香。登楼正多感,一笛起山阳。
cán shǔ yǒu guī   juàn yóu yóu xiāng zhī chǔ   dùn jué lái liáng
lǎo shù yáo huáng luò   qiū huā nòng bái xiāng dēng lóu zhèng duō gǎn   shān yáng