残秋送友

唐代 方干
早为千里别,况复是秋残。木叶怨先老,江云愁暮寒。 交情如水淡,离酒泛杯宽。料想还家后,休吟行路难。
zǎo wéi qiān bié   kuàng shì qiū cán yuàn xiān lǎo   jiāng yún chóu hán
jiāo qing shuǐ dàn   jiǔ fàn bēi kuān liào xiǎng huán jiā hòu   xiū yín xíng nán