残年

宋代 陆游
残年迫钟漏,病骨怯风霜。投帻早当去,强颜徒自伤。 文符纷似雨,讼诉进如墙。笑杀沧浪客,微官有许忙。
cán nián zhōng lòu   bìng qiè fēng shuāng tóu zǎo dāng qiǎng   yán shāng    
wén fēn shì   sòng jìn qiáng xiào shā cāng láng wēi   guān yǒu máng