蚕麦二首

宋代 苏辙
三界人家多鲜福,一时蚕麦得难兼。 锄耰已愧非吾力,汤火尤惊取不廉。 贵客争夸火浣布,贫家粗有水精盐。 薄衫冷面消长夏,扪腹当知百不堪。
sān jiè rén jiā duō xiān   shí cán mài nán jiān  
chú yōu kuì fēi   tāng huǒ yóu jīng lián  
guì zhēng kuā huǒ huàn   pín jiā yǒu shuǐ jīng yán  
báo shān lěng miàn xiāo cháng xià   mén dāng zhī bǎi kān