孱陵吊孙夫人

清代 严遂成
紫髯将军都建业,西吞巴蜀东吴越。长江南北画鸿沟,要与曹瞒分汉室。 区区鼎峙非其志,左公可以恩义结。筮得归妹昏媾之,天下英雄多好色。 妹也女中一人杰,待婢明妆剑环列。月下玉人谁复佳,凛凛戎机临虎穴。 荆州借得作汤沐,割据幡然帝号窃。中宫正位吴夫人,妹乃徘徊中断绝。 阿兄误我母则亡,刘郎薄幸心如铁。孱陵别筑卫以兵,兵败猇亭人不活。 从此游魂无所归,泪洒湘妃斑竹裂。神弦鼓曲沉红丝,谁赴蟂矶寒食节。 遗庙宵来风雨多,明珠步障声萧瑟。
rán jiāng jūn dōu jiàn   西 tūn shǔ dōng yuè cháng jiāng nán běi huà hóng 鸿 gōu   yào cáo mán fēn hàn shì
dǐng zhì fēi zhì   zuǒ gōng ēn jié shì guī mèi hūn gòu zhī   tiān xià yīng xióng duō hào
mèi zhōng rén jié   dài míng zhuāng jiàn huán liè yuè xià rén shuí jiā   lǐn lǐn róng lín xué
jīng zhōu jiè zuò tāng   fān rán hào qiè zhōng gōng zhèng wèi rén   mèi nǎi pái huái zhōng duàn jué
ā xiōng wáng   liú láng xìng xīn tiě càn líng bié zhù wèi bīng   bīng bài xiāo tíng rén huó
cóng yóu hún suǒ guī   lèi xiāng fēi bān zhú liè shén xián chén hóng   shuí xiāo hán shí jié
miào xiāo lái fēng duō   míng zhū zhàng shēng xiāo