残句风师挟帝令

宋代 苏轼
风师挟帝令,号呼肆徂征。 云师畏推逐,蓄意不敢争。 雨师旷厥官,所苟朝夕生。 帝眷一夕回,旱识旦暮行。 翻然沛膏泽,夜半来无声。 青秧发广亩,白水涵孤城。
fēng shī xié lìng   hào zhēng
yún shī wèi tuī zhú   gǎn zhēng
shī kuàng jué guān   suǒ gǒu zhāo shēng
juàn huí   hàn shí dàn xíng
fān rán pèi gào   bàn lái shēng
qīng yāng guǎng 广   bái shuǐ hán chéng