残花

唐代 胡宿
雨压残红一夜凋,晓来帘外正飘摇。数枝翠叶空相对, 万片香魂不可招。长乐梦回春寂寂,武陵人去水迢迢。 愁将玉笛传遗恨,苦被芳风透绮寮。
cán hóng diāo   xiǎo lái lián wài zhèng piāo yáo shù zhī cuì kōng xiāng duì  
wàn piàn xiāng hún zhāo cháng mèng huí chūn   líng rén shuǐ tiáo tiáo
chóu jiāng chuán hèn   bèi fāng fēng tòu liáo