苍岩山限韵

清代 魏一鳌
山怒拔天外,云闲不受拿。檀林失白日,药草荐新茶。 涧陡梯登岸,楼空昙放花。黄昏钟磬发,惊起欲栖鸦。
shān tiān wài   yún xián shòu tán lín shī bái   yào cǎo jiàn xīn chá
jiàn dǒu dēng àn   lóu kōng tán fàng huā huáng hūn zhōng qìng   jīng