苍雪堆

元代 胡奎
种得琅玕三百个,当窗飞翠不曾乾。润浮石榻常疑雨,清逼田衣故作寒。 开径何烦童子扫,敲门只许故人看。若为消得南州热,借我吹笙坐碧坛。
zhǒng láng gān sān bǎi   dāng chuāng fēi cuì céng qián rùn shí cháng qīng   tián zuò hán    
kāi jìng fán tóng sǎo   qiāo mén zhǐ rén kàn ruò wéi xiāo de nán zhōu jiè   chuī shēng zuò tán