苍梧与邹郎中别

宋代 王称
五两絓飞雨,夜宿苍梧阴。苍梧烟水正愁绝,江上谁歌离别吟。 与尔别离何草草,百壶且尽开怀抱。霜鲙红鳞入座鲜,锦荔堆盘出林早。 醉起长歌一慨然,客中况是客中怜。明朝海上能相忆,只有青天片月悬。
liǎng guà fēi   宿 cāng yīn cāng yān shuǐ zhèng chóu jué   jiāng shàng shuí bié yín
ěr bié cǎo cǎo   bǎi qiě jǐn kāi huái 怀 bào shuāng kuài hóng lín zuò xiān   jǐn duī pán chū lín zǎo
zuì cháng kǎi rán   zhōng kuàng shì zhōng lián míng cháo hǎi shàng néng xiāng   zhǐ yǒu qīng tiān piàn yuè xuán