苍梧云气

唐代 项斯
何年化作愁,漠漠便难收。数点山能远,平铺水不流。 湿连湘竹暮,浓盖舜坟秋。亦有思归客,看来尽白头。
nián huà zuò chóu   biàn 便 nàn shōu shǔ diǎn shān néng yuǎn   píng shuǐ liú
shī 湿 lián xiāng zhú   nóng gài shùn fén qiū yǒu guī   kàn lái jǐn bái tóu