苍然亭

宋代 文天祥
风打船头系夕阳,亭前老子旧胡床。青牛过去关山动,白鹤归来城郭荒。 忠节风流落尘土,英雄遗恨满沧浪。故园水月应无恙,江上新松几许长。
fēng chuán tóu yáng   tíng qián lǎo zi jiù chuáng qīng niú guò guān shān dòng   bái guī lái chéng guō huāng
zhōng jié fēng liú luò chén   yīng xióng hèn mǎn cāng làng yuán shuǐ yuè yīng yàng   jiāng shàng xīn sōng cháng