苍筤源

宋代 刘敞
日出江气暖,步行村落间。偶逢苍筤息,若在山中閒。 绿筱既蒙密,清波自回环。初疑人迹绝,久有笑语諠。 脱足涉涧水,隔林叩柴关。主人疏世事,相见亦欢然。 稍觉耳目旷,久之遂忘还。归来诧舟子,适过武陵源。
chū jiāng nuǎn   xíng cūn luò jiān ǒu féng cāng láng ruò   zài shān zhōng xián    
绿 xiǎo méng   qīng huí huán chū rén jué jiǔ   yǒu xiào xuān    
tuō shè jiàn shuǐ   lín kòu chái guān zhǔ rén shū shì shì xiāng   jiàn huān rán    
shāo jué ěr kuàng   jiǔ zhī suì wàng hái guī lái chà zhōu shì   guò líng yuán