沧浪亭

宋代 欧阳修
子美寄我沧浪吟,邀我共作沧浪篇。 沧浪有景不可到,使我东望心悠然。 荒湾野水气象古,高林翠阜相回环。 新篁抽笋添夏影,老◇乱发争春妍。 水禽闲暇事高格,山鸟日夕相呼喧。 不知此地几兴废,仰视乔木皆苍烟。 堪嗟人迹到不远,虽有来路曾无缘。 穷奇极怪谁似子,搜索幽隐探神仙。 初寻一迳入蒙密,豁目异境无穷边。 风高月白最宜夜,一片莹净铺琼田。 清光不辨水与月,但见空碧涵漪涟。 清风明月本无价,可惜祗卖四万钱。 又疑此境天乞与,壮土憔悴天应怜。 鸱夷古亦有独往,江湖波涛渺翻天。 崎岖世路欲脱去,反以身试蛟龙渊。 岂如扁舟任飘兀,红蕖渌浪摇醉眠。 丈夫身在岂长弃,新诗美酒聊穷年。 虽然不许俗客到,莫惜佳句人间传。
zi měi cāng làng yín   yāo gòng zuò cāng làng piān
cāng làng yǒu jǐng dào   shǐ 使 dōng wàng xīn yōu rán
huāng wān shuǐ xiàng   gāo lín cuì xiāng huí huán
xīn huáng chōu sǔn tiān xià yǐng   lǎo   luàn zhēng chūn yán
shuǐ qín xián xiá shì gāo   shān niǎo xiāng xuān
zhī xīng fèi   yǎng shì qiáo jiē cāng yān
kān jiē rén dào yuǎn   suī yǒu lái céng yuán
qióng guài shuí shì zi   sōu suǒ yōu yǐn tàn shén xiān
chū xún jìng méng   huò jìng qióng biān
fēng gāo yuè bái zuì   piàn yíng jìng qióng tián
qīng guāng biàn shuǐ yuè   dàn jiàn kōng hán lián
qīng fēng míng yuè běn jià   zhī mài wàn qián
yòu jìng tiān   zhuàng qiáo cuì tiān yìng lián
chī yǒu wǎng   jiāng tāo miǎo fān tiān
shì tuō   fǎn shēn shì jiāo lóng yuān
piān zhōu rèn piāo   hóng làng yáo zuì mián
zhàng shēn zài zhǎng   xīn shī měi jiǔ liáo qióng nián
suī rán dào   jiā rén jiān chuán