藏菜

宋代 苏辙
爨清葵芥充朝膳,岁晚风霜断菜根。 百日园枯未易过,一家口众复何言。 多排瓮盎先忧尽,旋设盘盂未觉烦。 早晚春风到南圃,侵凌雪色有新萱。
cuàn qīng kuí jiè chōng cháo shàn   suì wǎn fēng shuāng duàn cài gēn  
bǎi yuán wèi guò   jiā kǒu zhòng yán  
duō pái wèng àng xiān yōu jǐn   xuán shè pán wèi jué fán  
zǎo wǎn chūn fēng dào nán   qīn líng xuě yǒu xīn xuān