残春无几述意

宋代 陆游
衰疾来无已,流年过右驰。 家贫食易美,身老梦常悲。 草长增蛙怒,花空失蝶期。 不堪多难日,更赋送春诗。
shuāi lái   liú nián guò yòu chí  
jiā pín shí měi   shēn lǎo mèng cháng bēi  
cǎo zhǎng zēng   huā kōng shī dié  
kān duō nàn   gēng sòng chūn shī