惨别离

清代 觉罗舒敏
吁嗟乎,惨别离,迢迢后会殊难期。慈亲相送泪如绠,哀儿万里戍条支。 条支虽远君恩近。君儿首路心勿悲。谆谆母训犹在耳,未得生还弟先死。 玉门东望白云重,隔断音尘六千里。回思车马出城东,缟素征衣血泪红。 狱吏催行怒如虎,谁为隐籍悲途穷。嘉峪关前北风吼,惊沙扑面怪石走。 不辨东西天黑黄,雪压征裘大于手。相逢异地尽戎羌,毳帐连云客断肠。 喁喁不解作何语,意似怜我来殊乡。纵横虎爪留霜碛,疲马蹒跚宿戈壁。 荒烟冷月四无人,鬼哭狐嗥动心魄。滔滔岁月如惊波,泪痕渍透鲁阳戈。 生死吞声向前去,举头天外塞鸿过。塞鸿过,不寄乡书奈汝何。
jiē   cǎn bié   tiáo tiáo hòu huì shū nán qīn xiāng sòng lèi gěng   āi ér wàn shù tiáo zhī
tiáo zhī suī yuǎn jūn ēn jìn jūn ér shǒu xīn bēi zhūn zhūn xùn yóu zài ěr   wèi shēng huán xiān
mén dōng wàng bái yún zhòng   duàn yīn chén liù qiān huí chē chū chéng dōng   gǎo zhēng xuè lèi hóng
cuī xíng   shuí wèi yǐn bēi qióng jiā guān qián běi fēng hǒu   jīng shā miàn guài shí zǒu
biàn dōng 西 tiān hēi huáng   xuě zhēng qiú shǒu xiāng féng jǐn róng qiāng   cuì zhàng lián yún duàn cháng
yóng yóng jiě zuò   lián lái shū xiāng zòng héng zhǎo liú shuāng   pán shān 宿
huāng yān lěng yuè rén   guǐ háo dòng xīn tāo tāo suì yuè jīng   lèi hén tòu yáng
shēng tūn shēng xiàng qián   tóu tiān wài sāi hóng 鸿 guò sāi hóng 鸿 guò   xiāng shū nài