采珠行

唐代 鲍溶
东方暮空海面平,骊龙弄珠烧月明。海人惊窥水底火, 百宝错落随龙行。浮心一夜生奸见,月质龙躯看几遍。 擘波下去忘此身,迢迢谓海无灵神。海宫正当龙睡重, 昨夜孤光今得弄。河伯空忧水府贫,天吴不敢相惊动。 一团冰容掌上清,四面人入光中行。腾华乍摇白日影, 铜镜万古羞为灵。海边老翁怨狂子,抱珠哭向无底水。 一富何须龙颔前,千金几葬鱼腹里。鳞虫变化为阴阳, 填海破山无景光。拊心仿佛失珠意,此土为尔离农桑。 饮风衣日亦饱暖,老翁掷却荆鸡卵。
dōng fāng kōng hǎi miàn píng   lóng nòng zhū shāo yuè míng hǎi rén jīng kuī shuǐ huǒ  
bǎi bǎo cuò luò suí lóng xíng xīn shēng jiān jiàn   yuè zhì lóng kàn biàn
bāi xià wàng shēn   tiáo tiáo wèi hǎi líng shén hǎi gōng zhèng dāng lóng shuì zhòng  
zuó guāng jīn nòng kōng yōu shuǐ pín   tiān gǎn xiāng jīng dòng
tuán bīng róng zhǎng shàng qīng   miàn rén guāng zhōng háng téng huá zhà yáo bái yǐng  
tóng jìng wàn xiū wèi líng hǎi biān lǎo wēng yuàn kuáng   bào zhū xiàng shuǐ
lóng hàn qián   qiān jīn zàng lín chóng biàn huà wèi yīn yáng  
tián hǎi shān jǐng guāng xīn fǎng 仿 shī zhū   wéi ěr nóng sāng
yǐn fēng bǎo nuǎn   lǎo wēng zhì què jīng luǎn