采芝

宋代 赵文
晨登屋后山,采采山上芝。 可怜松上雨,滴滴沾我衣。 盈筐颇磊落,满意持之归。 童子见我来,拍手共笑之。 薄者实杀人,荡荡光陆离。 厚者不能光,食之有馀滋。 我感童子言,叹息成涟洏。 古来用人者,或以簿见奇。 一时误采取,后悔那可追。 乃知古人智,不似童子痴。
chén dēng hòu shān   cǎi cǎi shān shàng zhī  
lián sōng shàng   zhān  
yíng kuāng lěi luò   mǎn chí zhī guī  
tóng jiàn lái   pāi shǒu gòng xiào zhī  
báo zhě shí shā rén   dàng dàng guāng  
hòu zhě néng guāng   shí zhī yǒu  
gǎn tóng yán   tàn chéng lián ér  
lái yòng rén zhě   huò 簿 jiàn  
shí cǎi   hòu huǐ zhuī  
nǎi zhī rén zhì   shì tóng chī