彩云归

清代 屈大均
罗浮女士本仙灵。折梅花、降我沙亭。是绿毛倒挂麻姑鸟,身变化、羽服犹馨。 文章好、玉楼频召,遽飞归杳冥。一自月沉云散,绣阁空扃。 心惊。蜉蝣旦暮,在红颜、更易凋零。别来但苦,鸾鹤清夜,叫断烟汀。 剩得伊、瑶琴大小,呜咽谁忍成声。还肠断,出服娇儿,又委郊坰。
luó shì běn xiān líng zhé méi huā jiàng shā tíng shì 绿 máo dào guà niǎo   shēn biàn huà yóu xīn
wén zhāng hǎo lóu pín zhào   fēi guī yǎo míng yuè chén yún sàn   xiù kōng jiōng
xīn jīng yóu dàn   zài hóng yán gēng diāo líng bié lái dàn   luán qīng   jiào duàn yān tīng
shèng yáo qín xiǎo   shuí rěn chéng shēng hái cháng duàn   chū jiāo ér   yòu wěi jiāo jiōng