采药有感

宋代 陆游
蒹葭记霜露,蟋蟀谨岁月,古人于物理,琐细不敢忽。 我少读苍雅,衰眊今白发。 中间婴疢疾,过日常卒卒。 涧毛春可求,山药秋可掘,虽云力探讨,疑义未免阙。 屏居朋友散,奥妙谁敢发?穷理已矣夫,置?当自罚。
jiān jiā shuāng   shuài jǐn suì yuè   rén   suǒ gǎn  
shǎo cāng   shuāi mào jīn bái  
zhōng jiān yīng chèn   guò cháng  
jiàn máo chūn qiú   shān yao qiū jué   suī yún tàn tǎo   wèi miǎn quē  
bǐng péng you sàn   ào miào shuí gǎn   qióng   zhì   ? dāng