采石题太白祠 其四

清代 屈大均
乐府篇篇是楚辞,湘累之后汝为师。鸟栖岂写亡吴怨,猿啸惟传幸蜀悲。 烟水苍茫投赋地,霜林寂历礼魂时。重华一别无消息,终古龙鱼恨在兹。
yuè piān piān shì chǔ   xiāng lèi zhī hòu wèi shī niǎo xiě wáng yuàn   yuán xiào wéi chuán xìng shǔ bēi
yān shuǐ cāng máng tóu   shuāng lín hún shí zhòng huá bié xiāo xi   zhōng lóng hèn zài