采诗官

唐代 白居易
采诗官, 采诗听歌导人言。 言者无罪闻者诫, 下流上通上下泰。 周灭秦兴至隋氏, 十代采诗官不置。 郊庙登歌赞君美, 乐府艳词悦君意。 若求兴谕规刺言, 万句千章无一字。 不是章句无规刺, 渐及朝廷绝讽议。 诤臣杜口为冗员, 谏鼓高悬作虚器。 一人负扆常端默, 百辟入门两自媚。 夕郎所贺皆德音, 春官每奏唯祥瑞。 君之堂兮千里远, 君之门兮九重闭。 君耳唯闻堂上言, 君眼不见门前事。 贪吏害民无所忌, 奸臣蔽君无所畏。 君不见厉王胡亥之末年, 群臣有利君无利。 君兮君兮愿听此, 欲开壅蔽达人情, 先向歌诗求讽刺。
cǎi shī guān  
cǎi shī tīng dǎo rén yán
yán zhě zuì wén zhě jiè  
xià liú shàng tōng shàng xià tài
zhōu miè qín xīng zhì suí shì  
shí dài cǎi shī guān zhì
jiāo miào dēng zàn jūn měi  
yuè yàn yuè jūn
ruò qiú xīng guī yán  
wàn qiān zhāng
shì zhāng guī  
jiàn cháo tíng jué fěng
zhèng chén kǒu wèi rǒng yuán  
jiàn gāo xuán zuò
rén cháng duān  
bǎi mén liǎng mèi
láng suǒ jiē yīn  
chūn guān měi zòu wéi xiáng ruì
jūn zhī táng qiān yuǎn  
jūn zhī mén jiǔ zhòng
jūn ěr wéi wén táng shàng yán  
jūn yǎn jiàn mén qián shì
tān hài mín suǒ  
jiān chén jūn suǒ wèi
jūn jiàn wáng hài zhī nián  
qún chén yǒu jūn
jūn jūn yuàn tīng  
kāi yōng rén qíng  
xiān xiàng shī qiú fěng