采石耳

明代 释函可
唐帽万仞崖,下临不见底。乾叶挂危枝,苔藓烂苍紫。 黄鹄自去来,玄猿或游戏。一僧年半百,吟啸倏然至。 左手提竹筐,右手悬双履。陟险若康途,牵藤摘石耳。 石耳连石骨,净洁无纤滓。不知几千年,巑岏积幽气。 或言冰雪生,或言雾烟寄。瓦罐就泉烹,舒卷黑云腻。 荔枝非其伦,岕叶差可比。始信深山中,自然有真味。
táng mào wàn rèn   xià lín jiàn qián guà wēi zhī   tái xiǎn làn cāng
huáng lái   xuán yuán huò yóu sēng nián bàn bǎi   yín xiào shū rán zhì
zuǒ shǒu zhú kuāng   yòu shǒu xuán shuāng zhì xiǎn ruò kāng   qiān téng zhāi shí ěr
shí ěr lián shí   jìng jié xiān zhī qiān nián   cuán wán yōu
huò yán bīng xuě shēng   huò yán yān guàn jiù quán pēng   shū juàn hēi yún
zhī fēi lún   jiè chā shǐ xìn shēn shān zhōng   rán yǒu zhēn wèi