蔡氏哀词

宋代 秦观
惟夫人之高谊兮,真一时之女英。 既富有此好德兮,又申之以令仪。 带幽蕙之缥缈兮,佩明月之陆离。 人自操舍之不一兮,雅独取善以自持。 何报施之或忒兮,罹祸艰於不虞。 颜色炫而未暮兮,所天忽以殒俎。 痛平素之偕处兮,忍此奄奄而嫠居。 沥哀血以自誓兮,甘饵毒而捐躯。 佩珠玉以死真兮,固众女之所嗤。 曷卓越以不顾兮,弃性命其如遗。 美不可强有兮,信天资之所开。 要反心以内省兮,岂或售乎人知。 嗟三晨之未浃兮,遂俱游而莫留。 死者有知兮,羌魂魄以并游。 日黄昏而不见兮,虚室窈其无人。 惟哀风以归来兮,动素幔之襜襜。 何平生之款密兮,遽音声之不可寻。 俨遗迹以在目兮,纷百忧而攻心。 岂至理不吾喻兮,如意厚而悲深。 抚双榇以增恸兮,涕清血而洒襟。 已矣哉,人生有死兮, 自前古而既然。精魄忽其不驻兮, 惟修名之可延。忍录录以寓世兮, 信烈者之所羞。傥佳志之获申兮, 虽奄忽其焉悼。
wéi rén zhī gāo   zhēn shí zhī yīng  
yǒu hǎo   yòu shēn zhī lìng  
dài yōu huì zhī piāo miǎo   pèi míng yuè zhī  
rén cāo shě zhī   shàn chí  
bào shī zhī huò   huò jiān  
yán xuàn ér wèi   suǒ tiān yǔn  
tòng píng zhī xié chù   rěn yǎn yǎn ér  
āi xuè shì   gān ěr ér juān  
pèi zhū zhēn   zhòng zhī suǒ chī  
zhuó yuè   xìng mìng  
měi qiáng yǒu   xìn tiān zhī suǒ kāi  
yào fǎn xīn nèi xǐng   huò shòu rén zhī  
jiē sān chén zhī wèi jiā   suì yóu ér liú  
zhě yǒu zhī   qiāng hún bìng yóu  
huáng hūn ér jiàn   shì yǎo rén  
wéi āi fēng guī lái   dòng màn zhī chān chān  
píng shēng zhī kuǎn   yīn shēng zhī xún  
yǎn zài   fēn bǎi yōu ér gōng xīn  
zhì   hòu ér bēi shēn  
shuāng chèn zēng tòng   qīng xuè ér jīn  
zāi   rén shēng yǒu  
qián ér rán jīng zhù    
wéi xiū míng zhī yán rěn shì    
xìn liè zhě zhī suǒ xiū tǎng jiā zhì zhī huò shēn    
suī yǎn yān dào