采桑子·晚来一霎风兼雨

宋代 康与之
晚来一霎风兼雨,洗尽炎光。理罢笙篁。却对菱花淡淡妆。绛绡缕薄冰肌莹,雪腻酥香。笑语檀郎。今夜纱厨枕簟凉。
wǎn lái shà fēng jiān   jǐn yán guāng shēng huáng què duì líng huā dàn dàn zhuāng jiàng xiāo báo bīng yíng   xuě xiāng xiào tán láng jīn shā chú zhěn diàn liáng