采桑子·山浮海上青螺远

宋代 胡权
山浮海上青螺远,决眦归鸿。闲倚东风。叠叠层云欲荡胸。弄琴细写清江引,一洗愁容。木杪黄封。贤圣都堪日日中。
shān hǎi shàng qīng luó yuǎn   jué guī hóng 鸿 xián dōng fēng dié dié céng yún dàng xiōng nòng qín xiě qīng jiāng yǐn   chóu róng miǎo huáng fēng xián shèng dōu kān zhōng