采桑子 其六
斑骓不肯留人住,别怨离情。古道长亭。秋雨春风梦易醒。
韶华似锦轻抛却,宝镜妆明。蛾翠还惊。铁笛梅花听一声。
bān
斑
zhuī
骓
bù
不
kěn
肯
liú
留
rén
人
zhù
住
,
bié
别
yuàn
怨
lí
离
qíng
情
。
。
gǔ
古
dào
道
cháng
长
tíng
亭
。
。
qiū
秋
yǔ
雨
chūn
春
fēng
风
mèng
梦
yì
易
xǐng
醒
。
。
sháo
韶
huá
华
shì
似
jǐn
锦
qīng
轻
pāo
抛
què
却
,
bǎo
宝
jìng
镜
zhuāng
妆
míng
明
。
。
é
蛾
cuì
翠
hái
还
jīng
惊
。
。
tiě
铁
dí
笛
méi
梅
huā
花
tīng
听
yī
一
shēng
声
。
。