采桑子 其二

清代 陈维崧
轻轻过了元宵也,春雪才融。零雨还濛,雨细如愁糁碧空。 孤灯炙罢和衣睡,莫打晨钟。绣毂银骢,准拟今宵梦里逢。
qīng qīng guò le yuán xiāo   chūn xuě cái róng líng hái méng   chóu sǎn kōng    
dēng zhì shuì   chén zhōng xiù yín cōng zhǔn   jīn xiāo mèng féng