采桑子慢·桐敲露井

宋代 吴文英
桐敲露井,残照西窗人起。怅玉手、曾携乌纱,笑整风敧。水叶沈红,翠微云冷雁慵飞。楼高莫上,魂消正在,摇落江蓠。走马断桥,玉台妆榭,罗帕香遗。叹人老、长安灯外,愁换秋衣。醉把茱萸,细看清泪湿芳枝。重阳重处,寒花怨蝶,新月东篱。
tóng qiāo jǐng   cán zhào 西 chuāng rén chàng shǒu céng xié shā   xiào zhěng fēng shuǐ shěn hóng   cuì wēi yún lěng yàn yōng fēi lóu gāo shàng   hún xiāo zhèng zài   yáo luò jiāng zǒu duàn qiáo   tái zhuāng xiè   luó xiāng tàn rén lǎo cháng ān dēng wài   chóu huàn qiū zuì zhū   kàn qīng lèi shī 湿 fāng zhī chóng yáng zhòng chǔ   hán huā yuàn dié   xīn yuè dōng