采桑子

清代 魏元戴
茫茫天意何须问,多事灵均。杳矣南冥。倏忽何如浑沌情。 树犹如此花无奈,老去春心。遁去天形。风雨偏宜午夜闻。
máng máng tiān wèn   duō shì líng jūn yǎo nán míng shū hùn dùn qíng      
shù yóu huā nài   lǎo chūn xīn dùn tiān xíng fēng piān wén