采桑子
栏干一夜霜华重,梦坠寒烟。鬓老秋蝉。菡萏香残似去年。
朱颜总被寻常误,筝柱慵拈。帘幕依然。碧树当楼更可怜。
lán
栏
gān
干
yī
一
yè
夜
shuāng
霜
huá
华
zhòng
重
,
mèng
梦
zhuì
坠
hán
寒
yān
烟
bìn
。
lǎo
鬓
qiū
老
chán
秋
hàn
蝉
dàn
。
xiāng
菡
cán
萏
shì
香
qù
残
nián
似
去
年
。
zhū
朱
yán
颜
zǒng
总
bèi
被
xún
寻
cháng
常
wù
误
,
zhēng
筝
zhù
柱
yōng
慵
niān
拈
lián
。
mù
帘
yī
幕
rán
依
bì
然
shù
。
dāng
碧
lóu
树
gèng
当
kě
楼
lián
更
可
怜
。