采桑子

宋代 胡夫人
与君别后愁无限,永远团圞。间阴多方。水远山遥过断肠。 终朝等候郎音耗,捱过春光。烟水茫茫。梅子青青又待黄。
jūn bié hòu chóu xiàn   yǒng yuǎn tuán luán jiān yīn duō fāng shuǐ yuǎn shān yáo guò duàn cháng
zhōng zhāo děng hòu láng yīn hào   ái guò chūn guāng yān shuǐ máng máng méi zi qīng qīng yòu dài huáng