采桑子

宋代 向子諲
人如濯濯春杨柳,彻骨风流。脱体温柔。牵系多情尽未休。 最怜恰恰新眠起,云雨初收。斜倚琼楼。叶叶眉心一样愁。
rén zhuó zhuó chūn yáng liǔ   chè fēng liú tuō wēn róu qiān duō qíng jǐn wèi xiū
zuì lián qià qià xīn mián   yún chū shōu xié qióng lóu méi xīn yàng chóu