采桑子

宋代 朱敦儒
一番海角凄凉梦,却到长安。翠帐犀帘。依旧屏斜十二山。 玉人为我调琴瑟,颦黛低鬟。云散香残。风雨蛮溪半夜寒。
fān hǎi jiǎo liáng mèng   què dào cháng ān cuì zhàng lián jiù píng xié shí èr shān
rén wéi tiáo qín   pín dài huán yún sàn xiāng cán fēng mán bàn hán