采桑子

宋代 谢逸
冷猿寒雁淮山远,风袅青帘。飞雪廉纤。莫道空中是撒盐。 到时乳鹊喧梧影,晓卷疏帘。彩服巡檐。索共梅花笑语添。
lěng yuán hán yàn huái shān yuǎn   fēng niǎo qīng lián fēi xuě lián xiān dào kōng zhōng shì yán
dào shí què xuān yǐng   xiǎo juǎn shū lián cǎi xún yán suǒ gòng méi huā xiào tiān