采桑子

宋代 晏几道
秋来更觉消魂苦,小字还稀。坐想行思。怎得相看似旧时。 南楼把手凭肩处,风月应知。别后除非。梦里时时得见伊。
qiū lái gèng jué xiāo hún   xiǎo hái zuò xiǎng xíng zěn de xiāng kàn jiù shí
nán lóu shǒu píng jiān chù   fēng yuè yīng zhī bié hòu chú fēi mèng shí shí jiàn