采桑子

宋代 晏几道
花前独占春风早,长爱江梅。秀艳清杯。芳意先愁凤管催。 寻香已闲人后,此恨难裁。更晚须来。却恐初开胜未开。
huā qián zhàn chūn fēng zǎo   zhǎng ài jiāng méi xiù yàn qīng bēi fāng xiān chóu fèng guǎn cuī
xún xiāng xián rén hòu   hèn nán cái gèng wǎn lái què kǒng chū kāi shèng wèi kāi