采桑妇

明代 于谦
低树采桑易,高树采桑难。日出采桑去,日暮采桑还。 归来喂叶上蚕箔,谁问花开与花落。二眠才起近三眠,此际祗愁风雨恶。 割鸡裂纸祀蚕神,蚕若成时忘苦辛。但愿公家租赋给,一丝不望上侬身。 丁男幸免官府责,脂粉何须事颜色。收蚕犹未是閒时,却共皃夫勤稼穑。
shù cǎi sāng   gāo shù cǎi sāng nán chū cǎi sāng   cǎi sāng hái
guī lái wèi shàng cán   shuí wèn huā kāi huā luò èr mián cái jìn sān mián   zhī chóu fēng è
liè zhǐ cán shén   cán ruò chéng shí wàng xīn dàn yuàn gōng jiā gěi   wàng shàng nóng shēn
dīng nán xìng miǎn guān   zhī fěn shì yán shōu cán yóu wèi shì xián shí   què gòng mào qín jià