綵楼

金朝 李俊民
层层华构高且崇,万綵纠结填青红。何人下手夺天巧,都入意匠经营中。 书契以来未省见,异事惊倒百岁翁。郢斤般斧莫敢近,却立屏息惭无功。 寒窗戛戛鸣机妇,积年杼柚一日空。山川谓可锦绣裹,尘土尽皆罗绮封。 前者攀辕后者挽,奔车径欲趋灵宫。三年送迎礼虽旧,人事不与天时同。 方当炎属行夏令,权势大抵归祝融。神之与人无厚薄,盖以至诚能感通。 豚蹄豆酒道傍祝,所获神赐亦已丰。闾阎疾苦还知否,我为大夫歌大东。
céng céng huá gòu gāo qiě chóng   wàn cǎi jiū jié tián qīng hóng rén xià shǒu duó tiān qiǎo dōu   jiàng jīng yíng zhōng    
shū lái wèi shěng jiàn   shì jīng dǎo bǎi suì wēng yǐng jīn bān gǎn jìn què   bǐng cán gōng    
hán chuāng jiá jiá míng   nián zhù zhú kōng shān chuān wèi jǐn xiù guǒ chén   jìn jiē luó fēng    
qián zhě pān yuán hòu zhě wǎn   bēn chē jìng líng gōng sān nián sòng yíng suī jiù rén   shì tiān shí tóng    
fāng dāng yán zhǔ xíng xià lìng   quán shì guī zhù róng shén zhī rén hòu báo gài   zhì chéng néng gǎn tōng    
tún dòu jiǔ dào bàng zhù   suǒ huò shén fēng yán hái zhī fǒu   wèi dài dōng