采兰引

明代 杨慎
秋风众草歇,丛兰扬其香。绿叶与紫茎,猗猗山之阳。 结根不当户,无人自芬芳。密林交翳翳,鸣泉何汤汤。 欲采往无路,局步愁褰裳。美人驰目成,要予以昏黄。 山谷岁复晚,脩佩为谁长。采芳者何人,荪芷共升堂。 徒令楚老惜,坐使宣尼伤。感此兴中怀,弦琴不成章。
qiū fēng zhòng cǎo xiē   cóng lán yáng xiāng 绿 jīng   shān zhī yáng    
jié gēn dàng   rén fēn fāng lín jiāo míng   quán shāng shāng    
cǎi wǎng   chóu qiān cháng měi rén chí chéng yào   hūn huáng    
shān suì wǎn   xiū pèi wèi shuí zhǎng cǎi fāng zhě rén sūn   zhǐ gòng shēng táng    
lìng chǔ lǎo   zuò shǐ 使 xuān shāng gǎn xīng zhōng huái xián 怀   qín chéng zhāng