采菌二首 其一

明代 释函可
木生在高原,岂意烂作泥。茂草蒙其头,牛羊践踏之。 自顾不敢怨,世事安可知。每岁五六月,日晒雨复滋。 晔晔长新菌,五色转参差。黄者金芙蕖,青者碧玉芝。 天地有正气,积郁不得施。触物吐光艳,腐朽化神奇。 采采必盈筐,踌蹰发深思。物理固难测,可以疗我饥。
shēng zài gāo yuán   làn zuò mào cǎo méng tóu   niú yáng jiàn zhī
gǎn yuàn   shì shì ān zhī měi suì liù yuè   shài
zhǎng xīn jūn   zhuǎn cēn huáng zhě jīn   qīng zhě zhī
tiān yǒu zhèng   shī chù guāng yàn   xiǔ huà shén
cǎi cǎi yíng kuāng   chóu chú shēn nán   liáo