补之以鍊养之说勉德循眷眷之意并见二诗若惧其不我从者以待德循可也他人能无诮乎因次韵奉寄 其一

宋代 李光
漫道壶中别有春,枉教众楚笑齐人。本来妙说元无说,信是灵真未识真。 佩剑携书如可继,杀鸡炊黍不妨频。相逢且说无生话,若问长生有大钧。
màn dào zhōng bié yǒu chūn   wǎng jiào zhòng chǔ xiào rén běn lái miào shuō yuán shuō xìn   shì líng zhēn wèi shí zhēn    
pèi jiàn xié shū   shā chuī shǔ fáng pín xiāng féng qiě shuō shēng huà ruò   wèn cháng shēng yǒu jūn