步韵和李公自寿诗

明代 释函可
偶然一现宰官身,勋业从今问野人。半局乾坤能共老,一樽贤圣欲偕春。 木天残梦风吹尽,白板深秋杖过频。谑语狂歌俱可纪,世间除此即非真。
ǒu rán xiàn zǎi guān shēn   xūn cóng jīn wèn rén bàn qián kūn néng gòng lǎo   zūn xián shèng xié chūn    
tiān cán mèng fēng chuī jǐn   bái bǎn shēn qiū zhàng guò pín xuè kuáng shì   jiān chú fēi zhēn