步韵答郭尔兴

宋代 陆卿
吾亦清狂者,为君操古琴。乾坤双眼白,风雨一灯深。 芳草暮云隔,美人幽梦寻。梅川花候冷,凭几发微吟。
qīng kuáng zhě   wèi jūn cāo qín qián kūn shuāng yǎn bái   fēng dēng shēn
fāng cǎo yún   měi rén yōu mèng xún méi chuān huā hòu lěng   píng wēi yín