步月

宋代 邓剡
皓月流华光,微霄暧虚碧。 空庭四无人,及此美□夕。 霏微弄香雾,淡荡舒玉色。 离离花影斜,梢梢兰露滴。 颓然意忘倦,欲起还自惜。 春情谅难得,后夜空相忆。
hào yuè liú huá guāng   wēi xiāo ài
kōng tíng rén   měi  
fēi wēi nòng xiāng   dàn dàng shū
huā yǐng xié   shāo shāo lán
tuí rán wàng juàn   hái
chūn qíng liàng nán de   hòu kōng xiāng