步瀛阁

宋代 刘攽
方塘十亩水幽幽,鱼自潜深鸟自浮。为有风光陶永日,故题亭榭拟沧洲。 旋移修竹看停雪,未落垂杨正奈秋。客到便留同一醉,山公不问习池游。
fāng táng shí shuǐ yōu yōu   qián shēn niǎo wèi yǒu fēng guāng táo yǒng   tíng xiè cāng zhōu    
xuán xiū zhú kàn tíng xuě   wèi luò chuí yáng zhèng nài qiū dào biàn liú 便 tóng zuì shān   gōng wèn chí yóu